Cần anh, cho những yêu thương mãi!

Cần anh, cho những yêu thương mãi!
Là nhìn anh bên người khác, nhìn ánh mắt ấy, chẳng hướng về em, đau, mà chẳng thể cất thành lời. Anh, đang ở đâu, trong trái tim anh, có giây phút nào đó, thấy cần em, như lúc này, em cần anh, cho những điều nhỏ nhất, cho từng giây từng phút trong bầu không khí em đang sống. Cần anh, nhiềuthật...

Ly hôn...

Ly hôn...
Cô biết anh sẽ tha thứ nếu cô cầu xin nhưng đã mang vết nhơ thì khó lòng giũ bỏ. Cô ly hôn! Lê bần thần ngồi lặng đi. Căn phòng cưới ngày nào giờ này trở nên lạnh ngắt. Hương tự mình tháo chiếc ảnh cưới treo trên đầu giường xuống. Cô dùng chiếc khăn trắng nhỏ khẽ lau lớp bụi phía bên ngoài bức ảnh....